Nguồn:
read.st
Một lúc lâu sau, Trương Hoa Lăng rốt cuộc khôi phục lại vẻ bình tĩnh, chậm rãi nói ra:
Trương Hư Thánh cười lắc đầu, nhẹ giọng nói:
Nghe Trương Hư Thánh nói như vậy, trong mắt Trương Hoa Lăng hiện lên một tia ảm đạm, chậm rãi nói:
Ánh mắt Trương Hư Thánh hiện lên vẻ trào phúng, nói:
Trương Hoa Lăng, ngươi còn chưa hiểu sao?
Chuyện gì?
Một người lòng dạ hẹp hòi, chịu đựng oán hận đối với kẻ khác đến mấy trăm năm lớn đến mức nào thì ngươi cũng không bao giờ có thể hiểu rõ được. Về chuyện này, ngay từ đầu chính là Chu Hoa Hải chủ động liên lạc với ta, mà không phải ta lôi kéo hắn. Chu Hoa Hải vốn được coi như là một nhân vật thành danh, đáng tiếc trong lòng hắn đã bị oán hận làm lu mờ lý trí. Dĩ nhiên là hắn muốn lợi dụng ta, nhưng cuối cùng đã bị ta lợi dụng ngược lại mà không biết. Nói về tâm cơ, bởi vì tâm tính bất đồng , hắn đúng là không bằng được ngươi.
Trương Hư Thánh lắc đầu thở dài, tựa hồ đối với Chu Hoa Hải hết sức tiếc hận.
Trương Hoa Lăng nghe Trương Hư Thánh nói, trong mắt vẻ ảm đảm ngày càng rõ lên, biết Chu Hoa Hải cũng như bản thân mình đều khinh thị Trương Hư Thánh bèn nói:
Trên mặt Trương Hư Thánh vẻ trao phúng ngày càng nhiều, nói:
Nghe Trương Hư Thánh nói như thế, Trương Hoa Lăng trong lòng cả kinh. Ngưng trọng nói ra:
Vẫn thỉnh sư thúc chỉ giáo cho.
Ở trong lòng ta. Chu Hoa Hải này tuy được coi là một nhân vật xuất sắc, nhưng dù sao cũng không bằng ngươi. Vì phòng ngừa âm mưu của hắn bị ngươi dễ dàng phá hủy, thậm chí không có cấp cho Cửu Hoa Sơn bất cứ hao tổn gì, làm cho mọi mưu kế của ta thành hư không. Cho nên trong kế hoạch của ta đã chuẩn bị một hậu chiêu.
Chứng kiến nét mặt ngưng trọng của Trương Hoa Lăng, vẻ châm chọc của hắn càng gia tăng, nhẹ nhàng cười nói:
Trương Hư Thánh nói những lời này với thanh âm êm ái hòa hoãn, tựa như thì thầm bên tai tình nhân vậy, nhưng chúng trưởng lão Cửu Hoa Sơn sau khi nghe xong hết thảy đều hoảng sợ thất sắc, cảm giác như có một cỗ hàn khí xâm lấn trong lòng .
Vì để khống chế Cửu Hoa Sơn về mặt hình thức, Chu Hoa Hải trước sau đã cấp cho hơn mười vị trưởng lão cùng hơn ba mươi đệ tử tinh anh phục dụng loại “Thiên Linh Đan” này. Về sau căn cứ theo lời Chu Hoa Hải, loại “Thiên Linh Đan” này có thể trong chốc lát tăng cường thực lực của tu sĩ, là một kiện pháp bảo giúp hắn xưng bá Tu tiên giới. Nhưng phải liên tiếp sử dụng, nếu không linh khí trong cơ thể người phục dụng chúng sẽ không khống chế được mà dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.
Trước đó, đám trưởng lão cùng đệ tử này đều tưởng rằng “Thiên Linh Đan” này là do Chu Hoa Hải luyện chế ra, cho nên tuy biết bên trong có thể có hại nhưng không phải lo lắng chuyện cung ứng liên tục, tự nhiên là lợi nhiều hơn hại. Trong lòng băn khoăn nhưng không bận tâm nhiều.
Nhưng hiện tại lại kinh hãi phát giác ra sự thật, “Thiên Linh Đan” này dĩ nhiên là Trương Hư Thánh cấp cho Chu Hoa Hải. Cứ như vậy, cho dù hôm nay Trương Hư Thánh không ra tay tiêu diệt Cửu Hoa Sơn, nhưng không có “Thiên Linh Đan” cung ứng, Cửu Hoa Sơn cũng sẽ có một nửa trưởng lão và một phần ba đám đệ tử tinh anh cùng lâm vào khốn cảnh tùy thời bị tẩu hỏa nhập ma, nhẹ thì công lực tiêu thất, nặng thì rơi vào vòng luân hồi, thực lực Cửu Hoa nhất mạch sẽ bị tổn hại lớn.
Nhắc đến đó, đám trưởng lão đệ tử đi theo Chu Hoa Hải như thế nào mà không sợ hãi? Trong thâm tâm đều hiện lên sự hối hận về quyết định ban đầu của mình. Bên kia, các trưởng lão cùng đệ tử trung thành theo Trương Hoa lăng lúc này cũng lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
Thế nhưng Trương Hoa Lăng lại không có bộ dáng giật mình, chỉ cười khẽ nói:
Sau khi nghe được thanh âm của Trương Hoa Lăng, một trận thở phào nhẹ nhõm phát ra từ chúng trưởng lão Cửu Hoa Sơn. Nếu như âm mưu của Trương Hư Thánh thực hiện được, Cửu Hoa Môn sẽ phải tổn thất gần nửa lực lượng. Mà đám trưởng lão có hơn một nửa nguy cơ bị đi vào luân hồi.
Nhưng nét châm chọc trên mặt Trương Hư Thánh vẫn chưa giảm bớt, vẫn kiểu giọng nói như bàn luận chuyện xưa: - Vô dụng thôi! Thiên Linh Đan này nguyên danh gọi là Sinh Linh Đan, là một sản phẩm thất bại trong một lần thí nghiệm trăm năm trước của ta. Tác dụng có thể gia tăng mạnh mẽ tu vi cùng cảnh giới của người sử dụng, hiệu quả hết sức rõ ràng. Nhưng sở dĩ gọi nó là thất bại phẩm bởi vì nó có hai khuyết điểm, trong đó có một điểm các ngươi cũng biết rồi, đó là bắt buộc phải sử dụng liên tiếp, nếu không sẽ tẩu hỏa nhập ma. Nhưng điểm thứ hai chỉ sợ các ngươi lại không hiểu rõ cho lắm!
Nói tới đây, Trương Hư Thánh hơi dừng lại một chút, còn mọi người đương trường theo lời hắn nói dừng lại mà trong lòng bất ngờ sinh ra một dự cảm bất minh cực kì mãnh liệt.
Trương Hư Thánh hứng thú thưởng thức một phen khiếp sợ của chúng trưởng lão Cửu Hoa Môn, một lúc lâu sau nói tiếp:
Sau khi nói xong, Trương Hư Thánh hướng về chúng trưởng lão Cửu Hoa mỉm cười, vui tươi như thể vô cùng thân thiết vậy. Nhưng khi thấy loại tươi cười này, chúng trưởng lão lại cảm thấy trong lòng phát lạnh một trận. Nhất là các trưởng lão sử dụng “Thiên Linh Đan” thì tâm tàn như đã chết, biết công sức mấy trăm năm tu luyện của mình hôm nay lại bị hủy trong chốc lát.
Tuy tâm tình xúc động cùng phẫn nộ, hận không thể dùng thiên đao vạn quả đem Trương Hư Thánh chém nát. Nhưng khi nhìn vào khuôn mặt tưởng chừng như vô hại đó, chúng trưởng lão cảm thấy một cỗ khí tức so với tử vong càng đáng sợ hơn đập thẳng vào mặt, vô luận như thế nào cũng không có dũng khí gượng dậy liều mạng, chỉ có thể ngây người ra một chỗ, trơ mắt nhìn Trương Hư Thánh, biểu tình quái dị.
Nghe Trương Hư Thánh nói thế, thân thể Trương Hoa Lăng chợt rung mạnh một cái, sắc mặt càng trở nên tái nhợt, ánh mắt ban đầu vốn bình thản nhất thời tràn ngập nỗi khiếp sợ cùng tuyệt vọng, trong một khoảng thời gian đều không thể nói nên lời. Hiển nhiên lần xếp đặt này của Trương Hư Thánh, thật sự là nằm ngoài dự liệu của lão. Cửu Hoa Sơn vốn là vùng đất Trương Hoa Lăng quyết đem cả đời để thủ hộ. Mà hiện tại, Cửu Hoa Sơn liền một lúc đã bị tổn thất cực kì nghiêm trọng như thế rồi, cơ hồ có thể nói là đã đánh mất một nửa thực lực trong một thời gian ngắn. Đối với lão mà nói, tâm trạng như đã chết hiện tại nếu đem so với chúng trưởng lão đệ tử phục dụng “Thiên Linh Đan” kia sợ rằng muốn vượt xa hơn nhiều.
Trông thấy tình cảnh Trương Hoa Lăng như vậy, trên mặt Trương Hư Thánh liền hiện lên một tia thỏa mãn, ôn nhu nói:
Theo âm thanh dần hạ xuống của Trương Hư Thánh, đám yêu ma phía sau hắn đều cười rộ lên. Chúng tu sĩ Cửu Hoa Sơn sắc mặt đều xám xịt như tro tàn, đối với việc sinh tử của Cửu Hoa Sơn trước mắt nhất thời dĩ nhiên không còn có lòng muốn phản kháng.
Tuy nghe rõ những lời châm biếm của Trương Hư Thánh, nhưng Trương Hoa Lăng lại không có chút phản bác, trên mặt thần sắc xám trắng gần như đến trong suốt, hiển nhiên vì chuyện “Thiên Linh Đan” vừa rồi mà thương tâm. Một lúc lâu sau, lão rốt cuộc có phản ứng, tựa hồ từ trong đả kích mà khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có. Nhưng không giống như suy nghĩ của mọi người là Trương Hoa Lăng sẽ tiến hành công kích hay thóa mạ Trương Hư Thánh, mà lão lại chậm rãi móc từ bên hông ra một cái tẩu thuốc cùng đá lửa, tự mình châm lấy một điếu, hít một hơi thật sâu rồi phun ra vòng khói nồng đậm, sau đó mới từ từ nói:
-Xem ra trong lòng ngươi đối với chuyện tám trăm năm về trước vẫn là canh cánh a! Năm đó, sư tôn làm như vậy cũng là bất đắc dĩ, ngươi cần gì phải thù hận đến nỗi đuổi tận giết tuyệt Cửu Hoa nhất mạch chứ?
Thấy Trương Hoa Lăng nhắc về chuyện của tám trăm năm trước, trên mặt Trương Hư Thánh bất ngờ xuất hiện một tia thần sắc phức tạp, giống như hoài niệm, rồi giống như oán hận. Nhưng chỉ thoáng qua chốc lát hắn liền lắc đầu lạnh nhạt nói:
Trương Hoa Lăng hơi sửng sốt, vừa định nói gì đó, thì lại nghe Trương Hư Thánh nói tiếp:
Sau khí nói xong, chứng kiến ánh mắt Trương Hoa Lăng còn nghi vấn nhìn về phía mình, Trương Hư Thánh chỉ cười mỉm, không có nói tiếp nữa, quay lại hỏi:
Trương Hoa Lăng hỏi ngược lại:
Trương Hư Thánh khẽ lắc đầu:
Trên mặt Trương Hoa Lăng lộ ra vẻ châm chọc tương tự như Trương Hư Thánh nói:
Thanh âm Trương Hoa Lăng vừa hạ xuống, hơn mười danh quái vật khác người lập tức nhao nhao phóng xuất khí tức, hiển nhiên tức giận vì lời nói của lão. Chỉ đợi Trương Hư Thánh ra lệnh một tiếng, ngay tức khắc chúng sẽ ra tay phanh thây xé xác Trương Hoa Lăng. Trong đó, có một tên yêu ma đầu rồng đuôi chuột ra vẻ hừ lạnh, nói:
Nhưng Trương Hoa Lăng lại căn bản không nhìn đến gã yêu ma này hay là đám tu sĩ đang ra sức uy hiếp, chỉ dửng dưng không chút nào lùi bước, nhìn thẳng vào ánh mắt Trương Hư Thánh. Nguyên bổn ánh mắt lão tràn đầy vẻ bình thản bây giờ đã nồng đậm sát ý cùng oán hận.
Trương Hư Thánh không vì thế mà tức giận, nhìn vào Trương Hoa Lăng mà ánh mắt toát lên một tia thưởng thức, cười nói:
Trương Hoa Lang thản nhiên hỏi lại:
Ngài chịu tiếp nhận uy hiếp của ta sao?
Sẽ không, sau khi diệt trừ xong Cửu Hoa Sơn ta tự nhiên có thể tìm được, Chu Hoa Hải đã nói với ta vị trí đại khái của kiện đồ vật nọ.
Nếu như vậy, ta đây sẽ không uy hiếp ngài. Bất quá ta có thể cam đoan với ngài kiện đồ vật đó đã không còn ở đây nữa.
Xem ra chúng ta không thể đàm phán với nhau được nhỉ?
Dáng vẻ Trương Hư Thánh tựa hồ tin tưởng thập phần, đối với câu nói của Trương Hoa Lăng không them để ý tới.
Trương Hoa Lăng cười lạnh nói.
Trương Hư Thánh hơi sửng sốt, tỏ vẻ hứng thú hỏi.
Trương Hoa Lăng trầm mặc không nói.
Trương Hư Thánh quan sát Trương Hoa Lăng một chút rồi tỏ vẻ kinh ngạc, thốt lên:
Trương Hoa Lăng tiếp tục im lặng, hiển nhiên là ngầm thừa nhận.
Trương Hư Thánh gật gù:
Vừa nói những lời này, tay phải Trương Hư Thánh hơi vung lên. Phía sau hắn, đám yêu ma sôi nổi rít gào lên một hồi, lần nữa hướng về đám đệ tử trẻ tuổi Cửu Hoa Sơn cuồng sát. Có điều, tình thế lần này so với lúc trước có bất đồng, bởi vì không còn trở ngại, đám thủ hạ yêu ma dưới trướng Trương Hư Thánh toàn bộ đều đã tiến nhập vào Cửu Hoa Sơn, cho nên tổng cộng có hơn một ngàn yêu ma công kích vào nhóm người Từ Thanh Phàm.
Số lượng yêu ma tính ra cũng không ít hơn chúng đệ tử Cửu Hoa Môn bao nhiêu, nhưng thực lực gã yêu ma thấp nhất cũng tương đương với tu tiên giả Tích Cốc hậu kỳ, thực lực chỉnh thể vượt xa so với đệ tử Cửu Hoa Môn. Hơn nữa bản tính chúng lại hung hãn không sợ chết cùng các loại dị năng kì lạ, trong nhất thời đám đệ tử cấp thấp rơi xuống thế hạ phong. Cho dù Từ Thanh Phàm, Kim Thanh Hàn, Lữ Thanh Thượng ba người dùng hết tất cả sức lực vốn có cũng không có cách nào ngăn cản đệ tử Cửu Hoa Môn không ngừng bị giết. Trong nhất thời tình thế của đệ tử Cửu Hoa Môn cực kì bất lợi.
Đám hộ vệ bên người Trương Hư Thánh gồm hơn mười gã yêu ma lẫn tu sĩ, nhanh chóng hướng về đám trưởng lão Cửu Hoa trên không trung mà tấn công tới. Mặc dù số lượng yêu ma lẫn tu sĩ ít hơn không ít so với chúng trưởng lão Cửu Hoa, nhưng tinh lực bọn chúng còn dư thừa, thực lực mạnh hơn nhiều lần so với yêu ma bình thường. Còn chúng trưởng lão Cửu Hoa Môn trong trận chiến trước không chỉ đã tiêu hao rất nhiều linh khí mà đa phần đều bị thương nhẹ hoặc trọng thương. Cho nên trong lúc nhất thời chỉ có thể đấu ngang tay một chọi một.
Chứng kiến chúng đệ tử Cửu Hoa Môn rơi vào tình huống nguy cấp, trong lòng Trương Hoa Lăng khẩn trương lên, vừa định mang theo Tiêu Hoa Triết cùng Úy Trì trưởng lão đến chi viện, nhưng lại phát hiện Trương Hư Thánh không biết lúc nào đã xuất hiện trước mặt ba người bọn họ, biểu tình lạnh nhạt, tươi cười nói:
Đồng thời cùng lúc, ba gã yêu ma mang bộ dáng xà nhân giống như Nam Cung Thanh Sơn hướng về ba người Từ Thanh Phàm, Kim Thanh Hàn và Lữ Thanh Thượng rất nhanh đánh tới.
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------